Menu Đóng

Lớn rồi, trưởng thành đi để yêu rồi còn cưới nữa chứ!

Đã yêu là phải yêu đến già. Lớn rồi, yêu là cưới. Sẵn sàng nghiêm túc hãy yêu, còn không nghiêm túc được đừng yêu. Tốn tiền, tốn thời gian của nhau lắm. Đừng như mấy đứa trẻ trâu, hơi tí là giận, hơi tí là dỗi, hơi tí dọa chia tay yêu nhau vài tháng lại bỏ nhau nhé!.

Yêu một người trưởng thành, cũng giống như bạn bắt đầu học cách thưởng thức sự tinh tế của một tách cafe pha phin. Mọi thứ sẽ thật chậm rãi, từng giọt một, từng giọt một, nhưng đó là chắt chiu của sự đậm đà, cũng như là phần thưởng cho những người biết kiên nhẫn.

Yêu một người trưởng thành, hiểu rằng chỉ nên là một phần trong thế giới của nhau, chứ đừng là tất cả. Người ta cũng như mình, còn những mối bận tâm cho lứa tuổi đang mang. Gia đình nên đứng đầu, sự nghiệp tiếp theo rồi mới đến chuyện tình cảm. Cũng biết cách đặt người ta vào vị trí đúng trong sự ưu tiên của mình, không là quan trọng nhất, nhưng là nơi suy nghĩ trôi về khi cần chút bình yên.

Yêu một người trưởng thành, bạn biết cách tự chăm sóc mình. Nhận ra người ta cần khá nhiều thời gian để ổn định sự nghiệp, bản thân đừng nên trở thành một mối bận tâm khác. Thế là thay vì bắt người ta chở đi ăn, bạn có thể đi một mình và mua thêm một phần cho họ. Thay vì trách sao họ không quan tâm mình, thì học cách quan tâm gia đình họ.

Yêu một người trưởng thành, nhận ra dù là yêu cách mấy thì giữa hai người vẫn nên có một khoảng cách nhất định. Khoảng cách ấy không quá xa để người ta lạc nhau, thấy nhau mịt mù trong vô vàn con người lướt qua. Nhưng cũng chẳng quá gần để khiến đối phương ngộp thở, cần tự giải thoát cho mình ra đến một tình cảm khác thoáng hơn.

Yêu một người trưởng thành, nhắn tin cho nhau không phải điều bắt buộc. Không có những tin nhắn đại khái như ăn gì, ngủ chưa hay đang làm gì. Có khi cả ngày người ta im lặng, chẳng gặp nhau cũng chẳng có một lời hỏi han, nhưng đến sáng hôm sau ngủ dậy, lại thấy điện thoại có một dòng vỏn vẹn: “Anh đi làm về trễ, em ngủ ngon nhé”.

Yêu một người trưởng thành, những trận cãi nhau lớn tiếng bỗng dưng là hiếm hoi. Càng giận, người ta càng biết cách để giữ bản thân im lặng. Hiểu rằng những lời nói ra lúc không vui có thể làm tổn thương nhau đến nhường nào. Để rồi trong một buổi tối của vài ngày sau đó, có thể ngồi nhìn nhau mỉm cười: “Ừ thì lúc đó cả hai cùng sai”.

Yêu một người trưởng thành, học được cách chia sẻ trong những thứ nhỏ nhặt nhất. Có khi đi ăn, người ta trả xong thì đến lúc coi phim, mình lại chủ động mời. Đâu khó khăn gì để hiểu ai cũng cần sống như ai, và khi đã yêu, có nghĩa là chấp nhận cùng nhau chia sẻ chứ không phải biến mình thành một phần gánh nặng cho đối phương.

Yêu một người trưởng thành, biết cách tôn trọng phần quá khứ của nhau. Người tốt nào chẳng có quá khứ, cũng như kẻ xấu nào cũng có tương lai. Nếu có nhắc chuyện cũ, cũng chỉ như hai người bạn chia sẻ về những kỷ niệm đã qua, thỉnh thoảng nghe xong, lại thốt lên một câu: “Cô ta yêu anh tốt thật, nhưng em sẽ yêu anh theo cách riêng của em”.

Yêu một người trưởng thành, ghen bỗng dưng là một thứ xa xỉ phẩm. Không phải không có, nhưng nếu có thì đúng lúc đúng người. Cơn ghen cũng không nước mắt, không tiếng hét la, chỉ là một nụ cười, một câu nói rất nhẹ nhưng làm cả hai cùng đau: “Có lẽ em đã đặt quá nhiều tin tưởng nơi anh”. Và thường, người ta sẽ hiểu đâu là thứ mình cần phải giữ lại.

Đến một lúc nào đó ta chợt nhận ra, thay vì trải qua nhiều mối tình, ta chỉ cần yêu một người trưởng thành, đủ chân thành và sâu sắc như thế.

Đã yêu là phải yêu đến già. Lớn rồi, yêu là cưới. Sẵn sàng nghiêm túc hãy yêu, còn không nghiêm túc được đừng yêu. Tốn tiền, tốn thời gian của nhau lắm. Đừng như mấy đứa trẻ trâu, hơi tí là giận, hơi tí là dỗi, hơi tí dọa chia tay yêu nhau vài tháng lại bỏ nhau nhé!

Nhưng mà để tìm được người như thế, chúng mày cũng phải ăn ở thế nào cho tốt vào đấy. Người ta bảo mây tầng nào sẽ gặp mây tầng đó, nên nếu không tu luyện bản thân ngay từ bây giờ thì chỉ có nằm mà mơ tiếp về người yêu tương lai thôi!

Cre: Awake Your Power – Fb.com/nguoibl

Related Posts